Chíp mới 2 tuổi. Em còn nhỏ nhưng cũng rất khôi hài. Cùng với sự ngộ nghĩnh của cái tuổi đó,
em đã làm cả nhà được những mẻ cười đau bụng.
Chuyện thứ nhất: Đi làm về, sau bữa cơm tối, bố thường rất thích chơi đùa với hai anh em mình.
Hôm đó, bố đóng vai ...con chó Vàng nhà mình. Bố bò quanh giường và cất tiếng "gâu...gâu...".
Không ngờ, em Chíp nói to: "Mày cứ sủa gâu gâu đi, tao không sợ mày đâu!...". Rồi nó cười khanh khách.
Bố ngẩn người ra và cũng phá lên cười. Bố biết, em cũng đã "nhập vai" rất tốt mà!
Chuyện thứ hai: Một hôm, đang
chơi trong nhà buổi tối, Chíp chợt nghe thây có tiếng động
bên ngoài. Nó lon ton ra mở cửa. Cả nhà nghe thấy nó thản
nhiên nói: " Tưởng thằng trộm, hóa ra thằng ...ông". Ông nội
cũng không nhịn được cười. Ông ôm nó vào lòng và thơm âu yếm
lên má nó. Ông biết, em Chíp không hư mà, chẳng qua em chưa
biết diễn đạt cho chính xác thôi.
Chuyện thứ ba: Chíp rất thích
hát. Em có thể hát suốt ngày. Em biết rất nhiều bài hát
nhưng em cũng rất hay...xuyên tạc. Cả nhà đang ăn cơm. Nó
hát: "Em hỏi mẹ là em biết rồi, bà bạc tóc...", nó ngừng lại
ở đó rồi tủm tỉm nhìn bà cười, sau đó hát tiếp: " bà bạc tóc
vì thương ông". Trời ạ, cả nhà được mẻ cười lăn lộn. Bà thì
rất cảm động vì cái câu "xuyên tạc" của nó. Cũng chẳng hiểu
sao nó lại bịa ra như thế nữa?
Chuyện thứ tư: Mẹ bị ốm, nằm
trên giường. Trông mẹ thật mệt mỏi và đau nữa. Nó nằm xuống
bên cạnh mẹ và bảo: "Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nhớ. Thế mẹ bị ...hết
pin ở mông à?". Đến nước này thì mẹ chảy nước mắt thật.
Nhưng không phải vì đau, mà mẹ buồn cười quá! Mình thì bò ra
nền nhà mà cười, rồi chạy đi kể lại cho ông bà nghe! Chết
thật, nó cứ tưởng mẹ giống mấy cái đồ chơi của nó, đúng là
Chíp...