Trang chủ | Ảnh gia đình | Sự kiện | Bài viết | Thư giãn | Liên hệ

 

  TRANG ĐẶC BIỆT KỈ NIỆM 9 NĂM NGÀY CƯỚI CỦA BỐ MẸ (18-11-2001 * 18-11-2010)  
 

 

Happy Wedding Day!

Kỷ niệm 9 năm ngày cưới

(18/11/2001 - 18/11/2010)

 

 

NHẬT KÝ ĐỂ NGỎ

 

Ngày 10/11/2010

 

Em ạ!

Vậy là sắp tròn 9 năm chúng mình cưới nhau rồi đấy em! Anh vẫn đùa em: chúng ta đã "cầm cự" được 9 năm. 9 năm với bao thăng trầm, vui có, buồn có em nhỉ? Nhưng đọng lại trong chúng ta vẫn là tình yêu thương và sự đồng cảm. Tất cả những kỷ niệm lại dần hiện về trong anh thật rõ nét...

 

Anh vẫn nhớ, ngày anh thổ lộ lời yêu thương với em, anh đã nói: "Anh tập nói câu này đã 28 năm rồi, hôm nay anh mới tìm được người để anh nói câu đó, anh yêu em!". Những tưởng cái câu ngắn gọn đó thì sẽ nói dễ dàng, vậy mà sao anh cứ ấp úng như đứa trẻ lên 2 tập nói. Tay chân thì chẳng biết để đâu cho đúng chỗ nữa. Nghĩ lại mà thấy buồn cười quá!

 

Còn hôm chúng mình đi đăng ký kết hôn mới thật đặc biệt em nhỉ? Cũng vào khoảng thời gian này đây! Hôm đó trời chuyển gió. Buổi sáng vẫn nắng nóng mà trưa thì mưa to gió lớn, trời trở lạnh. Vậy là mình được thưởng thức cả nắng, cả mưa, cả bình yên, cả giông tố nhưng cuối cùng quan trọng nhất vẫn là tất cả lại trở về bình yên, ấm áp, hạnh phúc phải không em?

 

Ngày 18-11-2001, một ngày thật ý nghĩ với chúng mình, ngày chúng mình thành vợ chồng. Anh nghĩ lại ngày đó mà thấy thương em, thương anh, thương cả hai chúng ta. Anh và em đều làm việc đến sát ngày cưới. Mọi lo toan cho ngày cưới đều tranh thủ vào những khoảng thời gian ngoài giờ làm việc. Ngày đó anh và em đều gầy sọp đi, trông thật tội nghiệp. Cả hai chỉ biết động viên nhau cố lên...

 

Rồi  bước vào cuộc sống gia đình, mọi thứ đều phức tạp hơn, lo toan nhiều hơn. Chúng ta đã dành cho nhau những tình cảm trọn vẹn, đầy yêu thương. Điều đó chính là động lực để giúp cho anh và em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống, trong công việc.

 

Ngày 17-3-2003, con trai Việt Anh của chúng ta ra đời. Mắt anh đã nhòe đi khi đón con trước cửa phòng mổ từ tay bà nội. Cái cảm giác hạnh phúc khi được sở hữu cái sinh linh bé nhỏ, nhất là trong hoàn cảnh mà ranh giới giữa được và mất quá mong manh, đã làm cho anh không thể nói lên lời. Còn em lúc đó nhìn thật thương. Em nằm bất động trên bàn mổ, mê man không biết gì. Lúc đó anh chỉ muốn ôm chặt lấy em để nói với em rằng: "Em tuyệt lắm, con chúng ta rất kháu khỉnh, nó đã chào đời rồi đấy!"...

 

Từ ngày con trai ra đời, gia đình vui hơn rất nhiều. Tiếng khóc, tiếng cười, tiếng bi bô của trẻ thơ đã làm tiêu tan đi những buồn phiền, những lo toan của cuộc sống. Nó như một thứ "keo" để quyện chặt chúng ta vào nhau hơn. Anh càng cảm thấy rõ rệt hạnh phúc đang lớn dần trong ngôi nhà nhỏ của chúng ta.

 

Ngày 21-7-2008, một lần nữa anh lại được đón con của chúng ta chào đời. Lần này, ngoài cái cảm giác trước đây, anh còn thêm niềm vui vô cùng lớn, đó là em không phải mổ khi sinh nữa, niềm vui ngoài cả sự mong đợi. Anh đã bế con gái Ngọc Anh trong sự hân hoan đó. Và lần này, anh đã nói được với em khi bế em từ phòng sinh về: Em thật tuyệt, em giỏi lắm! Nhìn em nhễ nhại mồ hôi và rất mệt mỏi nhưng vẫn nở một nụ cười thật mãn nguyện, anh thấy mình thật hạnh phúc.

 

Mỗi ngày, con chúng ta lại lớn hơn lên. Sự bận bịu, lo lắng cho gia đình nhiều lên. Anh đi làm nên không lo được cho gia đình nhiều như trước nữa. Phần của anh đã được dồn sang đôi vai gầy của em. Anh biết em là người luôn lo lắng, chăm chút cho chồng con mà nhiều khi chẳng quan tâm gì đến bản thân mình. Nhìn các con khôn lớn anh thầm cảm ơn em đã giúp anh chăm lo cho gia đình mình.

 

Trong suốt 9 năm, cuộc sống của chúng ta không phải lúc nào cũng tràn ngập niềm vui. Cũng có những lúc giận hờn, những lúc hiểu lầm, những lúc bất đồng quan điểm,...Nhưng anh biết, tất cả, tất cả những điều đó càng giúp chúng ta hiểu nhau hơn mà thôi. Anh nghĩ, nó là những "gia vị" cho cuộc sống vợ chồng trong mỗi gia đình, miễn sao là ta đừng dùng quá nhiều cái thứ "gia vị" đó, em nhỉ?

 

 Sắp đến kỷ niệm 9 năm ngày mình cưới nhau. Anh muốn dành tặng em một món quà thật ý nghĩa, nhưng anh nghĩ, món quà mà chúng ta cần nhất ở nhau là tình yêu thương phải không em? Anh sẽ làm tất cả để cho gia đình nhỏ bé của anh có thật nhiều tình yêu thương và để thần hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với tổ ấm của chúng ta, em nhé!

 

Và... anh muốn nói lại một câu mà anh đã nói cách đây 9 năm: Anh đã chọn đúng người để nói một câu quan trọng nhất đời anh, ANH MÃI YÊU EM !

 

 

 

 

  Theo dòng thời gian  
 

 

 

  Mục lục