Kỷ niệm ...
nhớ đời (trích
nhật ký của bố)
* Ngày 27 tháng 5 năm 2011:
Hôm nay, bố lên công ty đánh
giá ISO của nhà máy 1. Tối về mệt nên chỉ muốn chơi với các
con rồi ngủ sớm. Cả nhà ăn tối xong, bố mẹ ngồi xem TV, hai
con nô đùa với nhau.
20h, tự nhiên bố mẹ thấy con
gái khóc ré lên, mặt úp vào cánh tủ còn con trai thì có vẻ
sợ sệt... Sau 2-3 giây, bố mẹ chợt hiểu ra vấn đề. Bố mẹ
chạy lại gần Chíp. Mẹ sờ tay vào mặt con rồi rú lên: "Con gái ơi..." và nằm vật
ra nền nhà;. Bố biết ngay nguyên
nhân rồi, một tay bố bế con gái lên, tay kia sờ vào mắt phải
của con và từ từ gỡ con ra khỏi cái móc đáng ghét đó. Con
vẫn khóc. Máu, nước mắt đầm đìa trong mắt phải con. Bố bủn
rủn hết chân tay, chỉ kịp bế ngửa con ra và cùng mẹ chạy ra
trạm y tế để sơ cứu. Thì ra hai anh em nô nhau, anh bế em
lên nhưng nặng quá nên thả em xuống và vô tình đã "treo" mắt
em vào cái móc sắt dính trên cánh tủ, nơi con gái vẫn treo
đồ.
Nhìn vết rách dài hơn
1cm trên mi mắt của con, bố thương con quá! Bố nghĩ: thôi,
vậy là con hỏng một mắt rồi. Cứ nghĩ đến đó bố lại thấy đau
thắt trong lòng. Sao con lại phải chịu cái tai họa như vậy?
Giá như bố có thể chịu thay con điều đó?...
Vừa bế con, bố vừa hỏi con có
nhìn thấy bóng điện bên đường không?
Dù con nói trong
tiếng nấc là con có nhìn thấy nhưng cả bố và mẹ vẫn chưa tin
là mắt con không vấn đề gì.
20h30, bố mẹ quyết định đưa
con đi bệnh viện Tỉnh cho dù trạm y tế nhiệt tình muốn khâu
vết rách trên mi cho con. Bố mẹ muốn xác định chính xác xem
con có sao không và muốn bệnh viện tuyến trên khâu cho con
để đảm bảo thẩm mĩ sau này nữa chứ, vì con là con gái mà.
Mẹ điện cho bác sĩ Vịnh, bạn
của bố, trước khi đi. Anh ấy đã rất nhiệt tình hỏi han về
tình trạng của cháu và đã điện cho bộ phận trực bệnh viện
khám xét cho con.
Đến viện Tỉnh, vết thương chỉ
còn ri rỉ máu. Mắt con sưng húp. Con đã không khóc nữa. Bố
mẹ luôn hỏi chuyện con để con quên đau đi và cũng để cho yên
lòng bố mẹ trong lúc này. Bác sĩ khám cho con, bố mẹ phải
giữ chặt chân tay và đầu con khi bác sĩ khám. Bố biết con
rất đau đớn khi bác sĩ vạch măt con ra. Con khóc rất to và
giãy đạp. Cuối cùng, bác sĩ kết luận làm bố toát mồ hôi mặc
dù cũng thấy đỡ lo hơn lúc trước. Đỡ lo vì giác mạc con
không bị tổn thương nhưng ngoài vết rách mi thì con đã bị
đứt tuyến lệ trên. Bác sĩ cho gia đình hai sự lựa chọn: Một
là cứ khâu vết rách cho con và sau này sẽ nối lại tuyến lệ
khi con lớn hơn một chút, hai là nối ngay nhưng phải lên
viện mắt Trung ương. Bố mẹ đã hỏi bác Vịnh để bác tư vấn..
Cuối cùng, bố mẹ cũng quyết định là sẽ cho con lên tuyến
trên theo lới khuyên của bác Vịnh.
Đêm đó, con ngủ rất ngon
nhưng bố mẹ thì thao thức. Thỉnh thoảng bố mẹ lại lấy bông
để chấm dịch chảy ra từ mắt con. Bao nhiêu câu hỏi dồn dập
ùa đến trong đầu bố mẹ. Chẳng biết rồi ngày mai sẽ thế nào?
Bố mẹ nhìn đồng hồ và mong cho chóng hết đêm...
* Ngày 28 tháng 5 năm 2011:
Bố điện xin phép Giám đốc cho
nghỉ làm và điện cho anh em trong phòng chủ động về công
việc.
7h20, taxi đưa bố mẹ và con
gái lên Hà Nội. Con khỏe khoắn và rất vui. Vết thương trên
mắt con đã khô lại nhưng mắt thì sưng to hơn. Nhìn con cười,
mắt híp lại mà bố mẹ xót lòng.
Gần 9h sáng thì xe đến viện
mắt. Do có bác sĩ là người quen của bác Tuyến nên mọi thủ
tục được làm nhanh chóng và chị ấy đã liên hệ với một bác sĩ
giỏi để phẫu thuật cho con. Lẽ ra 9h con sẽ lên bàn mổ song
vì sáng con đã ăn nên lịch phẫu thuật sẽ phải lùi lại 13h30.
Bác sĩ bảo nếu gây mê toàn thân thì phải không được ăn và
uống trong vòng 5 tiếng. Bố mẹ lại lo liệu con có chịu được
đói và khát đến lúc đó không? Ngồi chơi với con để cho hết
thời gian mà bố mẹ cứ lo và thương cho con quá. Hàng ngày,
cứ 9h sáng là con đã kêu đói và đòi ăn rồi, vậy mà hôm
nay... Bố mẹ thấy thương con nhất là những lúc đưa con vào
các phòng khám để làm thủ tục cho con, con cứ oằn người và
khóc đòi ra khi nhìn thấy bác sĩ trong phòng. Mỗi lần con
khám, lấy máu xét nghiệm là bố mẹ lại phải giữ chặt con. Con
khóc, nước mắt lại tràn trề trên vết thương, con lại bị xót,
lại khóc hơn. Thương con quá mà chẳng làm thế nào được. Khi
khám xong, hai bố con ngồi chơi trên ghế đá của bệnh viện,
con thủ thỉ với bố: Lần sau bố mẹ đừng giữ chặt con nữa nhé!
Nghe con nói mà thấy cay cay nơi sống mũi. Thời gian chờ đợi
dài đằng đẵng. Chưa bao giờ bố thấy thời gian trôi chậm như
thế này.
11h30, con mệt nên ngủ gục
trên vai mẹ. Chú Ký, thím Ngọc, cậu Lâm, cậu Sơn, ... đều
đến bệnh viện để chơi với cháu. Khi con thức dậy, mẹ bế con
chơi nhưng toàn phải tránh những chỗ mọi người đang ăn uống
vì sợ con đòi. Bố mẹ cũng chẳng thiết ăn uống gì lúc này.
13h40, rồi cũng đến thời điểm
con lên bàn mổ. Bác sĩ gây mê cho con rất nhẹ nhàng. Rất may
là con không khóc. Nhìn con đi vào phòng mổ, mẹ đã bật khóc.
Bố mẹ sốt ruột nhìn đồng hồ...
14h30, bác sĩ ra khỏi phòng
mổ. Nhìn nét mặt bác sĩ mà bố mẹ thấy vui. Bác sĩ bảo cháu
bị rách mi và đứt lệ quản nhưng giác mạc không sao, việc
phẫu thuật đã tốt đẹp rồi. Bố mẹ mừng khôn xiết, cảm ơn các
bác sĩ rồi đón con ra phòng hậu phẫu. Con nằm trên bàn,
thiêm thiếp, mắt phải băng kín. Những giọt giọt dịch tí tách
rơi... Bố mẹ ngồi cạnh con, nắm chặt bàn tay con và xoa nhẹ
lên đôi má bầu bầu của con - nơi mà hàng ngày bố hay đặt vào
đó những cái thơm trước khi đi làm. Bố mẹ vui lắm con biết
không? Vậy là con gái của bố mẹ không sao rồi. Bố gửi tin
nhắn cho ông bà nội và các bác, các cô,... Mọi người đều thở
phào nhẹ nhõm.
15h, bác sĩ đánh thức con dậy.
Bố mẹ bế con xuống tầng 1. Chắc con thấy đau và khó chịu vì
mắt phải bị băng kín. Tuy vậy, chỉ sau một lúc, con đã đòi
tự đi dưới đất. Nhìn con đi xiêu vẹo do nhìn bằng một mắt,
bố mẹ vừa buồn cười lại vừa thấy thương con. Con đòi ăn. Con
đói quá rồi mà, suốt từ sáng đến giờ đã được ăn gì đâu? Cậu
Sơn mua cháo cho con, con ăn hết 15.000 cháo vẫn thấy thòm
thèm, mẹ lại phải mua thêm nữa. Bố mẹ mừng vì con ăn được
ngay, như thế con sẽ đỡ mệt.
Bố đi gặp bác sĩ, bác sĩ kê
đơn thuốc và cho con xuất viện ngay. Bác sĩ hướng dẫn tỉ mỉ
việc chăm sóc và tháo băng cho con như thế nào? Vậy là lại
một niềm vui nữa vì con sẽ không phải ở lại bệnh viện. Bác
sĩ dặn sau 10 ngày lên để kiểm tra lại và sau 3 tháng sẽ rút
cái ống nhựa trong lệ quản của con ra.
16h50, bác Tuyến ra chơi, cảm
ơn bác sĩ và chia tay với cả gia đình mình. Ra đến cổng, chú
Ký và thím Ngọc cũng vừa đến để chào con về. Con lên xe mà
bàn tay bé xíu vẫn vẫy vẫy chào mọi người. Nhìn con múa hát trên
xe mà bố mẹ thấy vui quá. Ngoài trời, nắng chiều vàng rực.
Đến bây giờ bố mẹ mới cảm nhận được sự tấp nập của đường phố
cũng như vẻ đẹp của mọi vật xung quanh. Tiếng nhạc trong xe
rộn ràng như tâm trạng của bố mẹ lúc này. Con gái cũng như
cảm nhận được điều đó, con cũng say sưa nhịp theo tiếng nhạc.
Con mắt bên trái ánh lên sự tươi vui, hóm hỉnh hàng ngày...
(29/05/2011)
XEM ẢNH NGỌC ANH ĐI HÀ NỘI
KHÁM LẠI MẮT
Tại đây >>